Cẩu cáo vì sao

[Âm Dương Sư Đồng Nhân][Cẩu Cáo] Độ Ta

1Non sông 8,800 dặm, phàm trần 440 kỵ. Nay kỵ trâm hoa. - --------------------- Sư tỷ cùng ta chơi đánh cược, ta nhìn mái tóc đen như đậu khấu của nàng, trâm phấn hạnh nghiêng nghiêng. Vẫn là tiền đặt cược như cũ, cược giống hệt như vậy suốt hai ba năm, kết quả cũng không thay đổi, duy chỉ có sư tỷ mới chơi hoài không biết chán - Ngươi đoán xem sư phụ hôm nay có thể nhận ra ngươi không phải là đứa câm hay không? - Tiếng cười của thiếu nữ như chuông, thanh thúy dễ nghe, thấy ta không có trả lời lại hỏi - Đoán xem hôm nay sư phụ có nở nụ cười không? - Không biết, không có cười Ta cúi đầu trả lời, chịu đựng hai tay của sư tỷ không biết nặng nhẹ mà nhéo thịt mềm trên mặt ta, trên mặt vừa đau vừa nóng, ta nhịn không được mà lên tiếng: - Sư tỷ, sư phụ còn đang chờ ngươi. - À - Thiếu nữ như từ trong mộng hoàng lương tỉnh lại, chợt vỗ ót - Chỉ nhớ chơi đùa cùng ngươi, quên mất hôm nay còn phải đi trừ yêu! Dứt lời, liền chạy ra ngoài cửa như gió. Ta theo bước chân của nàng, cũng ra khỏi phòng, chỉ thấy sư tỷ đang thở hổn hển đứng bên cạnh sư phụ, kiểu tóc lúc trước gắng chải thành cũng đã sớm bị bung ra, trâm phấn hạnh dần dần bị giấu vào trong tóc, quấn lại thành một mớ với tóc đen. Hôm nay quả thực không thích hợp cài trâm hoa. Tương phản với bộ dạng chật vật của sư tỷ, sư phụ vẫn mang dáng dấp tiên phong đạo cốt trong trẻo nhưng lạnh lùng như xưa, y phục thêu hoa văn mây, nón trúc guốc gỗ, tay cầm quạt tròn, đôi mắt màu lam thâm thúy, tựa như từ nơi trần thế ngắm nhìn bầu trời mênh mông không người. Sư phụ liếc mắt nhìn ta, ta gật đầu ra hiệu với hắn, tiễn hai người ra cửa, bọn họ hôm nay phải đi tới một nhà ở trấn trên để trừ yêu. Sư phụ ta không có tên tuổi, càng không cái gì danh hào uy chấn giang hồ. Không chỉ như thế, sư phụ hắn không theo phật không theo đạo, không bái phật tổ không hỏi thiên địa, cũng không biết tu tiên pháp nơi nào, dân chúng cũng chỉ dùng đại sư đại sư để gọi, không để ý danh hào đạo phái chút nào. Mặc kệ là phật giáo đạo giáo, có thể bắt được yêu quái đều thật là đại sư. Lúc ta năm tuổi bị phụ mẫu vứt bỏ ở trước miếu cũ Thành Đông, sư phụ đem ta về thu dưỡng, sau lại nghe sư tỷ nói nàng cũng trải qua chuyện giống ta, đều là bị vứt bỏ ở trước miếu, may mắn được sư phụ thu lưu che chở. Hồi nhỏ ta không thích nói chuyện, sau khi bị nhặt về lại càng thận trọng hết sức, không muốn mở miệng, sư phụ cũng đối đãi với ta như người câm. Lúc trước sư tỷ cũng cho rằng như thế, ta dựa vào việc bản thân dù sao cũng không thích nói chuyện cùng người khác, không cố gắng làm sáng tỏ, cho đến lúc có đêm sư tỷ nghe thấy ta nói mơ mới phát hiện ra. Từ đó về sau việc này liền leo lên bảo tọa số một trong số những chuyện buồn cười nhất mà sư tỷ biết. Người khó tránh khỏi có tư tâm, mặc dù bề ngoài ta không nói gì, nhưng trong lòng suy đoán rằng sư phụ sớm đã biết chuyện ta không phải đứa câm, chỉ bất quá là người khôn giả ngu không muốn vạch trần mà thôi. 2. Khi sư phụ trở về, trong lòng đang ôm một tiểu cầu bông. Trời mưa phùn rả rích, sư phụ xiêm y trắng, lông hồ ly còn trắng hơn, giống như bông tuyết thỉnh thoảng rơi xuống nhân gian, chỉ có chóp tai cùng đuôi phiếm sắc tím. Sư tỷ kéo ống tay áo của ta: - Sư phụ bây giờ không thích nhặt trẻ nít nữa, đổi thành nhặt sủng vật rồi Ta trầm mặc không nói, đôi mắt đánh giá tiểu cầu bông trong ngực sư phụ. Hồ ly dường như đã ngủ, đang an an ổn ổn vùi trong lòng sư phụ. - Ngươi nói xem cái này không phải rất giống trên thoại bản hay viết sao, ác bá hoành hành một phương lại ở trong mưa che chở cho mèo hoang? Tuy sư phụ nhìn như tâm lạnh mặt lạnh, thực tế lại là lòng dạ Bồ tát - Sư tỷ ở bên cạnh lải nhải, nhìn theo sư phụ ôm hồ ly vào Thiên viện. Suy nghĩ của nữ nhi, quả thực không phải người thường có thể hiểu được. - Cũng không phải - Đợi sư phụ đi rồi, ta thấp giọng nói - Trên trán hồ ly kia có Yêu văn. - Ý của ngươi là... Ta khẽ vuốt cằm đáp: "Là một con hồ yêu." 3 Không giống như các môn phái Âm dương sư trong thành Bình An sau khi trừ yêu thường sẽ thu lưu chúng làm thức thần, sư phụ đối với yêu quái không chút nào lưu tình. Trên thực tế, phàm là yêu quái xuất hiện trước mặt sư phụ, có thể cầu được toàn thây cũng coi như mộ phần tổ tiên có phúc rồi. Niệm chú, tay kết ấn, quanh thân sư phụ như có ánh sáng vàng xuất hiện, chỉ nâng tay áo lên mà cuồng phong cuồn cuộn, sức mạnh của gió trên thế gian đều bị nắm giữ trong tay, cho dù là yêu quái mạnh mẽ đi nữa cũng khó thoát khỏi cái chết. Có vài tiểu yêu trên núi, còn chưa kịp phản ứng đã tan thành mây khói, cũng coi như được chết một cách thống khoái; còn đụng phải đại yêu tu vi trăm năm, giao đấu cùng sư phụ một hồi, tử trạng thê thảm thì thôi, nhưng nét mặt đều lộ ra thần sắc kinh ngạc, thế gian hiếm thấy. Sư tỷ lơ đễnh, đảo mắt: - Cái này thì có gì, không phải là yêu quái giao thủ cùng sư phụ một lúc, kinh ngạc trên thế gian lại có một mỹ nam tử đẹp như sư phụ thôi sao. Trong lòng ta biết yêu vật trên đời chung quy không đến mức nông cạn giống như sư tỷ. Nhưng trên đời này chuyện không thể nói rõ có nhiều lắm, nhiều thêm một hai cái như vậy cũng chẳng sao. Ví dụ như sư phụ vì sao phải ở niên đại người và yêu cùng chung sống này chém tận giết tuyệt yêu quái. Lại ví dụ như sư phụ vì sao phải nhặt một con hồ yêu bị thương về. 4 Ngày ấy sau khi sư phụ ôm hồ ly vào Thiên viện, đưa cho sư tỷ một toa thuốc, dặn nàng theo phương thuốc nói cẩn thận đi sắc thuốc. Y phục xanh nhạt của sư phụ bị nhuộm vài vết máu, tựa như hồng mai nở rộ tháng chạp. Hắn không bị thương, đoán chừng là hồ ly bị thương, lúc sư phụ ôm nó trở về không cẩn thận dính vào. Ta dù bận rộn nhưng vẫn nhìn theo dáng vẻ nghẹn khuất lòng tràn đầy nghi hoặc lại không dám hỏi lúc ra cửa của sư tỷ, sư phụ chợt nhìn về phía ta, lạnh lùng nói: - Ngươi đi lấy một chậu nước, đưa đến Thiên viện Dứt lời lại phất tay áo rời đi Ta đoán sư phụ là muốn xử lý vết thương thay cho hồ ly, nên mang một thau nước ấm, cẩn thận bê vào Thiên viện. Còn chưa kịp gõ cửa, phòng trong đã truyền ra giọng của sư phụ: - Vào đi Chẳng biết tại sao, ta có chút khẩn trương, nín thở bước nhẹ vào phòng. Hồ ly nằm nghiên trên mặt đất, lúc trước bị sư phụ ôm lấy không nhìn thấy vết thương, bây giờ chỉ thấy phần lông trắng tinh ở bụng đã bị máu dính ra quấn thành từng cục với nhau. Sư phụ nửa ngồi nửa quỳ bên cạnh hồ ly, chau mày, đang kiểm tra thương thế của hồ yêu. Ta đem chậu nước đặt ở bên cạnh sư phụ, rồi lui sang một bên, một là sư phụ cũng không nói ta đi hay ở, hai là ta cũng khó đè nén được lòng hiếu kỳ. Chỉ thấy sư phụ dùng khăn mặt thấm nước lau cho hồ ly, động tác nhìn như thô bạo, nhưng thực ra lại cố ý tránh khỏi vết thương của hồ ly. May là động tác sư phụ như vậy, hồ ly vẫn ngủ mê man không có mở mắt như cũ. Qua một khắc, sư tỷ cũng bưng thuốc vào phòng, ánh mắt như hữu ý vô ý liếc hồ ly trong phòng, đại khái thật sự cho rằng sư phụ nuôi sủng vật rồi, tranh công nói: - Sư phụ, thuốc này để nguội một chút rồi, đợi sau khi nó tỉnh lại uống là vừa vặn. - Không cần - Sư phụ cũng không ngẩng đầu lên đưa tay nói - Đem qua đây Tiếp nhận chén thuốc còn bốc khói từ tay sư tỷ, sư phụ một tay nâng đầu hồ ly, hai ngón tay mở khớp hàm, lại một mạch mà đổ hết vào. Hồ ly cũng bị hành động này đánh thức dậy, bỗng nhiên xoay người tránh khỏi tay sư phụ, phát ra tiếng ho khan khụ khụ, đôi mắt màu vàng như đá hổ phách sợ hãi đánh giá hoàn cảnh lạ lẫm bốn phía, quay đầu lại, thấy sư phụ rót thuốc cho nó, con ngươi lại càng co rút, toàn thân run lên. - Đã tỉnh, vậy tự mình liếm sạch thuốc đi Sư phụ trên cao bễ nghễ nhìn xuống hồ ly, ngữ điệu không có một tia phập phồng Tiểu hồ ly mắt điếc tai ngơ, thân thể chúi về phía trước vào trạng thái cảnh giác, lộ ra răng thú sắc nhọn hướng về sư phụ. Sư phụ đến gần hơn, cầm chén thuốc đặt ở trước mặt hồ ly, chỉ thấy hồ ly vào lúc sư phụ thu tay lại chợt nhảy lên, cắn chặt mu bàn tay sư phụ không buông. - A - Bên tai là tiếng sư tỷ kinh hô, trước mắt thì thấy trong miệng hồ ly kia đang tràn ra máu tươi, nhiễm đỏ cả khóe miệng của hồ ly, sư phụ lại làm như không có chuyện gì, chỉ nhanh chóng dùng tay kia bóp cằm hồ ly, như lúc nãy dùng hai ngón tay mở khớp hàm, cưỡng ép nó mở hàm ra không khép lại được. Lúc này mu bàn tay sư phụ đã máu me đầm đìa, máu tươi theo đầu ngón tay rơi xuống đầy đất, có một chút thậm chí rơi vào giữa chén thuốc. Sư phụ lại như hồn nhiên không hay biết, tiếp tục dùng tay bị thương bưng bát lên lại cưỡng ép rót vào, cho đến khi toàn bộ chén thuốc đều vào trong bụng hồ ly. Đút xong thuốc, sư phụ bưng chén không đứng lên. Một người một hồ ly, một cao một thấp, hai bên giằng co. Vốn là đã từng quen biết. - --------------------------------------------

Quay lại edit, bộ này khá dài nên muốn gắng làm nhanh, nhưng một chương cũng dài thấy bà nội, lực bất tòng tâm Orz dự là nếu không có gì đột xuất sẽ làm 1 tuần 2 chương, update tùy hứng

[Âm Dương Sư Đồng Nhân][Cẩu Cáo] Độ Ta

1. Non sông 8,800 dặm, phàm trần 440 kỵ. Nay kỵ mớm thuốc - ----------------------- - Ta đoán hồ ly kia là cá sấu tinh biến thành đi - Sau đó, sư tỷ lặng lẽ kề vào tai ta nói nhỏ - Nếu không... Làm sao lại thích cắn người như vậy. Nghe xong lời của sư tỷ, ta không tự giác mà nhìn về phía hai tay đang mài mực của sư phụ, vốn dĩ là bàn tay thon dài trắng noãn giờ sẹo mới sẹo cũ chồng chéo, nhìn qua vô cùng dữ tợn đáng sợ. Đương nhiên, những thứ này đều là nhờ con hồ ly nhỏ trong Thiên viện kia ban tặng. Cho uống thuốc một lần là cắn một lần, hai vị kia thế mà chơi không biết chán. Rất khó nói rõ hồ ly dù biết rõ sư phụ sẽ bẻ miệng y mà vẫn cắn không ngừng kiên trì hơn hay sư phụ dù biết trước sẽ bị cắn nhưng vẫn đích thân mớm thuốc cho hồ ly kiên trì hơn. Một ngày nào đó cùng sư tỷ nói đến chuyện này, sư tỷ nhìn chân trời vạn dặm không mây hỏi: - Ngươi nói xem là vì cái gì đây? - Có thể hai vị dùng chuyện này làm phương pháp rèn luyện sức khỏe đi - Ta không để tâm lắm đoán bừa nói, vừa vặn lại bị sư tỷ đánh - Ngốc - Sư tỷ mắng Chốc lát sau, thiếu nữ lại như nghĩ tới cái gì, lấy tay che mặt nói: - Ta biết mà, xưa kia có Phật tổ cắt thịt nuôi chim ưng, bây giờ có sư phụ xả thân cứu hồ ly! Chậc chậc chậc, sư phụ thực sự là quá thiện lương mà... Nói rồi khóe mắt sư tỷ không quên chảy ra nước mắt trong suốt. Sư phụ có thiện lương hay không ta không biết, ta chỉ biết sư tỷ đại khái cũng là yêu quái biến thành. Gọi là diễn kịch yêu quái đi. 2. Vào tháng giêng, trong đền dần dần trở nên bận rộn. Hồ ly ở trong đền tĩnh dưỡng hơn một tháng, thương thế khôi phục rất nhanh -- chủ yếu nhìn ra được từ vết thương mới mỗi ngày của sư phụ càng ngày càng nặng hơn. Từ đó có thể biết, cắn người quả thực là có công dụng rèn luyện sức khỏe. Ngày ấy sư phụ có việc phải ra ngoài, lệnh cho ta cho hồ ly uống thuốc, ta đương nhiên là gắng hết sức lộ ra vẻ mặt "ta không muốn đi", nhưng mà sư phụ lựa chọn không để mắt đến. Sư phụ đi rồi, sư tỷ cười trên nỗi đau của người khác "trấn an": - Nhìn tay sư đệ chẳng phải da mỏng thịt mềm, nghĩ chắc vị cũng không ngon. Không thì lát nữa đi phòng bếp phết tí muối tiêu lên, có lẽ hồ ly thích ăn móng heo nữa đó? Nói xong liền vừa khẽ hát vừa trở về phòng đọc thoại bản Bất đắc dĩ, ta chỉ đành khổ hề hề bưng thuốc đi tới Thiên viện. Hồ ly vốn đang nằm trên đất nghỉ ngơi, nghe tiếng đẩy cửa bèn cảnh giác bật dậy, thấy người tới là ta, lại ngồi xuống, lạnh lùng nhìn ta. Ta bị đôi mắt màu vàng của nó nhìn chòng chọc đến mức hoảng hốt, trù trừ không biết đi lên phía trước đút thuốc hay sau khi đặt bát dưới đất liền chuồn đi. Ta tự hiểu mình không có dũng khí đối diện với hồ ly này như sư phụ, cẩn thận từng bước lại gần, đem bát đặt trong phạm vi có thể hoạt động của xích vàng. Ta còn trẻ, ta không muốn tay mình bị hồ ly coi là móng heo mà gặm. Bên tai truyền đến tiếng xích sắt ma sát cùng mặt đất, hồ ly chậm rãi đến gần. Lòng ta biết hôm nay khó tránh khỏi một kiếp, đành hạ quyết tâm, vươn tay ra run rẩy nói: - Ngươi cắn tay trái đi! Trên đó rắc muối tiêu rồi Hai tai hồ ly run run, không thèm để ý đến tinh thần anh dũng hi sinh của ta, đi tới trước chén thuốc kia, dùng chóp mũi ngửi một cái, nâng vuốt hất tung chén thuốc, nước thuốc màu nâu chảy đầy đất. - Ngươi - Ta còn chưa kịp phản ứng, đã thấy trước mắt lóe lên bạch quang, hồ ly đã sớm biến mất không thấy đâu, thay vào đó là một mỹ nam tử trên cổ bị khóa vòng vàng. Người nọ tóc dài tới eo, tóc bạc phiếm sắc tím ở đuôi tóc, trên trán cùng khóe mắt có yêu văn đỏ thẫm, mi mục toát ra hết tất cả nét phong lưu quyến rũ, đôi mắt màu vàng kim sắc sảo, tay vuốt vuốt chiết phiến. Ta sững sờ nhìn y, nghĩ thầm cái vòng vàng kia quả nhiên là một món bảo khí, thế mà có thể tùy ý biến hóa thành lớn nhỏ; y thì nhìn mặt của ta như có điều suy nghĩ, nhẹ giọng nói: - Ngươi và hắn khi còn bé... vậy mà trông giống nhau đến mấy phần. Rất rõ ràng, trọng điểm quan tâm của hai người đều khác nhau hoàn toàn. Rốt cuộc y là người hồi phục tinh thần trước, nghênh ngang kiêu ngạo nói: - Đi ra ngoài, gọi sư phụ ngươi đến đây Ta thành thật đáp lại: - Sư phụ ra ngoài bắt yêu quái rồi - Bắt yêu? - Vẻ mặt của hồ ly thập phần vi diệu, giọng nói cũng đầy kì quái - Ừm - Ta gật đầu, không biết hồ ly này đang tính toán gì. - Vậy ngươi liền đi ra cửa chờ, sau khi sư phụ ngươi trở về thì nói tiểu sinh muốn gặp hắn - Hồ ly lấy quạt che mặt nói - Tiện thể nói cho sư phụ ngươi biết, nếu như còn dám cố ý thêm hoàng liên vào thuốc của tiểu sinh, lần sau tiểu sinh nhất định sẽ cắn nửa bàn tay của hắn mới hết giận. Y nghiến răng nghiến lợi nói, giống như ngay một khắc sau liền nhào lên cắn tay người, ta vội vàng gật đầu không ngừng rồi cáo từ, rời khỏi Thiên viện, rất sợ trước khi y cắn tay sư phụ đã cắn tay ta trước làm bữa ăn ngon. 3 Chạng vạng, sư phụ rốt cục cũng trở về đền. Ta vội vàng nghênh đón, cúi đầu nói: - Sư phụ, hồ ly đã hóa thành hình người, kêu đệ tử đi mời người tới Thiên viện. Sư phụ một thân phong trần chưa tan, nghe vậy, mệt mỏi giữa hai hàng lông mày liền biến mất, chưa kịp chờ ta phản ứng lại đã đi nhanh về hướng Thiên viện, ta chỉ đành một đường chạy chậm theo sau lưng sư phụ, tiếp tục nói: - Y còn kêu đệ tử chuyển lời cho người, về sau đừng cố ý thêm hoàng liên vào thuốc của y nữa Ta không dám đem nửa câu uy hiếp còn lại nói cho sư phụ, lo lắng rằng sư phụ trong lúc tức giận đem hồ ly đi nấu lẩu mất. Sư phụ lạnh lùng nói: "Vị thuốc kia là để tránh cho vết thương của nó nhiễm trùng" Đi được nửa đường, vừa dứt lời, sư phụ như chợt nhận ra điều gì, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn ta: - Ngươi có thể nói? Nghe vậy, trong lòng ta không khỏi ngũ vị tạp trần, đang muốn bám lấy sư phụ khóc lóc kể lể ủy khuất, đã thấy sư phụ sau khi nói xong liền tiếp tục đi về hướng Thiên viện, chỉ bỏ lại cho ta một bóng lưng. Cái gì mà người khôn giả ngu chứ, đều là lừa dối. Sư phụ ta, một đại sư nuôi ta suốt bốn, năm năm trời, rốt cục hôm nay mới phát hiện đồ nhi của mình không phải là một đứa câm. Không hổ là đại sư. 4 Ta không tiếp tục chạy tới Thiên viện nữa, mà là về phòng trước, tìm sư tỷ, kể rõ chân tướng sự tình đại khái với nàng. - Huhuhu sư tỷ... cho nên là... sư phụ vẫn tưởng thật... vẫn cho rằng... ta là đứa câm huhuhu Không đợi ta khóc nhiều thêm vài tiếng, sư tỷ liền một tay cầm lấy hạt dưa, một tay nắm tay ta vội vã chạy tới Thiên viện. Đứng lại ngoài cửa, sư tỷ bốc cho ta một nắm hạt dưa, nhỏ giọng dặn dò: - Suỵt! Lúc xem trò vui phải yên tĩnh, đàng hoàng cắn hạt dưa đi hiểu không Ta hai mắt đẫm lệ gật gật đầu. Trong phòng không phát ra âm thanh gì, ta với sư tỷ liếc nhìn nhau, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra. Trước mắt là cảnh tượng cực kỳ quỷ dị lại mờ ám Sư phụ đang áp hồ ly dưới thân, thân thể hai người dính sát vào nhau, một tay nắm xích vàng, một tay nắm cằm hồ ly, hồ ly đang không an phận mà giãy giụa dưới thân sư phụ, hai gò má ửng hồng, hai mắt cũng không chịu tỏ ra yếu thế mà nhìn lại sư phụ. Cái tư thế này thực sự khiến người ta không khỏi suy nghĩ nhiều, ta bị chấn động đến mức vội vàng cắn vài miếng hạt dưa cho đỡ sợ, nghiêng đầu nhìn sư tỷ bên cạnh, cũng bị cảnh này làm cho kinh ngạc tới mức cắn sạch một gói hạt dưa, vỏ hạt dưa rơi xuống đầy đất. Hồ ly vùng vẫy mãi mà không thoát ra được, lại thấy chúng ta ở góc tường, nhếch miệng, lời nói đều là châm chọc - Nghe nói đại nhân bây giờ đang bận trừ yêu, còn thu hai đứa đồ đệ? - Chuyện này không có liên quan gì tới ngươi - Nét mặt sư phụ không chút thay đổi đáp lại. Hồ ly nheo mắt, cười như không cười: "Tiểu sinh chỉ là tò mò, ngươi mà cũng xứng hàng yêu trừ ma sao? Lời này vừa nói ra, sư phụ còn chưa có phản ứng gì, sư tỷ vậy mà lại không nhìn nổi, đem hạt dưa trong tay ném đi, hai tay chống hông nói: - Sư phụ ta vô cùng lợi hại, cho dù yêu quái gì sư phụ đều có thể chém giết hết! Đám yêu quái các ngươi, đừng có vũ nhục sư phụ ta! - Tiểu hài tử đừng nói chen vào - Sư phụ ngắt lời sư tỷ, sư tỷ tựa như không phục, nhưng cũng im lặng lui tới bên cạnh ta. - Vũ nhục? - Hồ ly giống như nghe được truyện cười cực kỳ hài hước, nằm dưới thân sư phụ cười khanh khách. - Tiểu sinh đoán, hắn nhất định chưa từng nói cho các ngươi tên họ của mình, nếu không... sẽ bị bại lộ ra sự thật răng sư phụ tốt của các ngươi cũng là yêu quái, là từ hồ tộc của ta một tay nuôi nấng lên. Không chỉ như thế, sư phụ của các ngươi còn từng cùng lên giường với yêu tộc... khụ khụ... Hồ ly nói được nửa câu, bị sư phụ một tay bóp cổ, vẫn đứt quãng nói. Ta và sư tỷ đứng trong góc phòng, trầm mặc không nói gì. Chúng ta rốt cuộc cũng hiểu vì sao những yêu quái giao đấu cùng sư phụ lại lộ ra vẻ mặt kinh ngạc rồi. Đó là kinh ngạc cùng khó hiểu vì bị đồng tộc sát hại Sư phụ sắc mặt tái xanh, nhìn thanh niên dưới thân sắc mặt đỏ lên, cuối cùng trước một khắc y ngất đi đành buông lỏng tay ra. Y ho khan liên tục vài tiếng, nằm trên đất hít thở dồn dập như cá sắp chết một lúc, sắc mặt mới hòa hoãn lại, đôi mắt khiêu khích ngẩng đầu lên nhìn sư phụ: - Tiểu sinh nói sai chỗ nào sao, Đại Thiên Cẩu đại nhân? - ----------------------

Đứa nhỏ sư đệ kia thân phận khá là thú dzị, trong lúc edit toàn nghĩ tới hình bé tiểu Cẩu SP cho dễ tưởng tượng:))